Friday, 14/08/2020 - 18:23|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường THCS Lam Cốt

LỚP 9 THÂN YÊU! (Trang nhật kí)

4 năm học đã gần kết thúc, tiếng ve gọi hè, gọi kì thi, gọi ánh nắng chói chang, gọi mùa hoa phượng đỏ, gọi cả cuộc chia tay cuối cấp.

Chúc các em học sinh lớp 9 luôn thành công và bước tiếp trên con đường của các em thật vui vẻ và mạnh mẽ nhé!

Tài liệu đính kèm: Tải về

      Chúng ta luôn nghĩ rằng mình có thời gian, nhưng thật ra thời gian lại là thứ bông đùa nhất thế giới này. 4 năm nghe có vẻ thật dài, nhưng chớp mắt một cái - mình lại đứng ở cái vạch cuối của cuộc hành trình này rồi. Ai cũng nghĩ rằng mình còn đầy cơ hội để đi chơi với nhau, để làm cái này cái kia với nhau, thế rồi đến bây giờ mới nhận ra: Bao nhiêu cơ hội, bao nhiêu hoạt động cũng chẳng thể đủ để chúng mình thấy trọn vẹn kỷ niệm bên nhau rồi.

 

      Tôi vẫn nhớ cảm giác của mình vào những ngày cuối cấp cách đây nhiều năm. Quyển sổ lưu bút được nâng niu, dán bao nhiêu ảnh thần tượng . Nó được trịnh trọng gửi gắm cho từng đứa trong lớp, rồi hồi hộp chờ tới lúc đứa cầm lưu bút trả lại cho mình, lật giở từng trang để xem nó đã viết những gì, nó nghĩ về mình ra sao. Mỗi trang lưu bút là cái vẫy tay trìu mến, là nụ cười của từng đứa bạn đã từng thân thiết. Mỗi dòng chữ là một kỷ niệm, một mảnh ký ức thật đẹp được lưu giữ lại trên mặt giấy, một cái gì đấy chứng minh cho những tháng ngày thật trong sáng và đẹp đẽ mà chúng tôi đã cùng nhau bước qua.

    Cho đến tận bây giờ, mỗi khi lật giở lại những trang lưu bút của ngày ấy, tôi vẫn tìm thấy trong mình một cảm xúc nuối tiếc khó mà phân giải. Chỉ biết là nó giống những nỗi bâng khuâng khi chúng ta nhìn lại một thời đã xa, và nhận ra rằng đó là một khoảng thời gian đẹp đẽ đã chẳng thể nào quay trở lại được nữa. Những năm tháng ấy, phải đến lúc chúng ta đứng ở cái ngưỡng chia tay hoặc đã đi xa lắm rồi - mới thấy cảm giác nuối tiếc nghèn nghẹn ở cổ nó rõ đến thế nào.

    Chúng ta luôn nghĩ rằng mình có thời gian, nhưng thật ra thời gian lại là thứ bông đùa nhất thế giới này. 4 năm nghe có vẻ thật dài, nhưng chớp mắt một cái - mình lại đứng ở cái vạch cuối của cuộc hành trình này rồi. Ai cũng nghĩ rằng mình còn đầy cơ hội để đi chơi với nhau, để làm cái này cái kia với nhau, thế rồi đến bây giờ mới nhận ra: Bao nhiêu cơ hội, bao nhiêu hoạt động cũng chẳng thể đủ để chúng mình thấy trọn vẹn kỷ niệm bên nhau rồi.

     Khi ta còn trẻ là khi ta được mắc sai lầm, được làm những gì mình thích và được trải nghiệm mọi điều mình mong muốn. Thế nhưng sai lầm, thất bại, những hình phạt… lại làm những cô, cậu bé chưa 15 không dám bộc lộ hết cá tính và suy nghĩ của bản thân. Bước ra ngoài thế giới rộng lớn kia, liệu có còn cơ hội để được “pha trò và phá luật" như trong câu nói "nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò” nữa hay không? Có bao giờ bạn cho rằng, tất cả những điên rồ và dại khờ khi còn trẻ đều sẽ là cơ hội để lưu giữ lại kỉ niệm và khám phá chính bản thân mình.

                                                  Chúc các em học sinh lớp 9 sẽ có một kì thi tốt,

Cô: Dương Thị Lan đề bút !

Tác giả: Dương Thị Lan
Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Hôm qua : 1
Tháng 08 : 16
Năm 2020 : 1.233